Friday, November 19, 2010

Hà lội ra ngõ gặp tiến sĩ

Nghe tin năm 2020 cán bộ do Thành uỷ Hà Nội quản lý đều có trình độ tiến sĩ, tôi vô cùng hết sức phấn khởi, tự hào. 
Có người .. rách việc ..có thể sẽ thắc mắc : nhiều tiến sĩ như vậy thì lấy đâu ra đủ bia để khắc tên, mà có khắc đủ thì lấy đâu ra chỗ ở Văn Miếu mà bày mấy còn rùa ? 
Có sao đâu nhỉ! 
Đất nước ta có bánh chưng lớn nhất thế giới .. 
Có chai rượu “khủng” cao nhất thế giới để tiến vua Hùng.
Tại sao .. không thế này ..!



Du khách đi trên đường phố Hà Nội hay bơi lội khi "Hà Nội mùa này phố đã thành sông" thường ngạc nhiên thấy trên các cột đèn, gốc cây, hay trên các bức tường, có in những dòng chữ KCATBTONG, dưới đó là những con số 0931....  
Có kẻ rách việc bảo .. vô văn hóa ..
Có sao đâu nhỉ! 
Chúng ta hãy .. văn hóa hoá Hà Nội , thủ đô lớn nhất thế giới bằng những biểu tượng … đậm đà bản sắc dân tộc .. 
Một dân tộc thông minh , hiếu học .. (dĩ nhiên là ..nhất thế giới!)
Như thế này .. này 


Monday, October 25, 2010

Cuội Ơi


Đoan Hùng


Đọc tin thằng tàu nó bắn tàu vũ chụ “Hằng Nga 2” lên cung trăng nhà em phát .. sốt ruột! Nó bắn được .. còn mình thì …
Tinh thần dân tộc bỗng trỗi dậy… sục sôi.
Em tự bảo .. nó có  Hằng Nga. 
Mình nào có kém! 
Mình có Thằng Cuội cũng bay lên mặt giăng từ thời xửa thời xưa!


Vậy thì em bỗng nằm mơ thấy báo đăng những hàng nóng hổi:

Trung Tâm Nghiên Cứu Vũ Chụ Thăng Long tuyên bố: sau thành công của VINASAT-I và VINASAT-2 , Việt Nam sẽ phóng tàu Vũ Chụ lên mặt giăng, trễ nhất là vào năm 2015. Con tàu có tên : “THẰNGCUỘI III”!
Đây là một dự án không những mang tính khoa học mà còn mang dấu ấn tình yêu, đậm đà tính nhân văn

Thích thật!
Thế rồi nhà em tìm đọc lại tích Hằng Nga - Hậu Nghê và truyện Thằng Cuội … và thấy..  tức anh ách và .. mặc cảm.

Tích “tàu” kể rằng Hằng Nga , Hậu Nghệ là tiên trên trời bị đày xuống hạ giới. Hậu Nghệ giỏi bắn cung. Thủa ấy có 10 mặt trời , nóng như thiêu. Hắn bắn tên rơi 9 mặt trời, chỉ còn lại một!
Cô vợ xinh Hằng Nga của hắn buồn vì không còn được bất tử như tiên, hắn đi kiếm thuốc trường sinh, được bà Tây Vương Mẫu cho một viên , dặn dò là bẻ hai cho hai vợ chồng uống. Hắn để thuốc ở nhà chưa kịp dùng thì cô nàng táy máy mở hộp nuốt cả viên!
Thế là quá .. dose!
Nàng không những bất tử mà cứ bay cao mãi , cao mãi.. đến cung trăng. Hắn cáu, dương cung bắn nàng nhưng không ăn thua gì. Thế là hai vợ chồng .. ly dị.

Tích “ta” trường sinh và cung trăng thì dân ta đổi .. khang khác.
Thằng cuội ( nổi tiếng nói .. phét) , vào rừng đốn củi , bắn chết cọp con. Cọp mẹ tới thấy vậy , bèn tới cây đa gần đó nhai lá mớm cho con, hổ con sống lại. Cuội ta thấy thế biết là cây trường sinh bèn khuân trồng trong vuờn phía đông, và lấy lá đa làm thuốc, Cuội trở thành ông lang mát tay!
Có bụt dặn rằng cây này phải giữ sạch sẽ,  không tưới nước bẩn kẻo nó bay lên giời.
Vợ cuội tính đoảng nên Cuội dặn dò .. ( cái này đậm đà bản sắc dân tộc!)
“Có đái thì đái bên tây, dừng đái bên đông cây dông lên giời”.
Vợ cuội tính hay quên .. cứ nhè cây mà .. tè .. Cây dông lên trời thật!
Cuội về nhà thấy thế hốt hoảng níu cây lại và Cuội bay tuốt đến mặt giăng.
Trước cả anh hùng vũ chụ Phạm Tuân!

So hai truyện em tức ..anh ách. Hậu Nghệ nó dũng mãnh, mặt trời có 10 nó bắn rụng hết 9!  Hằng Nga bay nhờ năng lượng thuốc trường sinh.
Cuội nhà mình.. ăn may vào rừng phát hiện cây truờng sinh. Phi thuyền ta .. bay nhờ …năng lượng.. nước … tè!

Ô Hô!
Nghĩ mà tức!
Thế nhưng tinh thần dân tộc của em liền trỗi dậy .. đùng dùng!
Ai bảo ta bay bằng .. nước .. tè …
Láo!
Trên thế giới dễ ai nghĩ ra rằng có thể bay bằng năng lượng sinh thái như ta hay không??

Thế rồi em tưởng tượng ra cảnh Thằng Cuội gặp Hằng Nga thế nào nhỉ?
Cô nàng hẳn mới đầu chê cái thằng An Nam răng đen, quê mùa và so với lão chồng bắn mặt giời của mình!
Cô chắc phải “chảnh” , mặt sưng mày xỉa với thằng cuội.. “em chả” với lại “em chả”!
Cuội cười duyên, cô nàng bĩu môi mắng "đũa mốc mà trèo mâm son! rõ cái đồ dở hơi".
Cuội liếc mắt, cô nàng ngúng nguẩy: "ai đem hạt ngọc để ngưu vầy".. "đóa hoa nhài cắm bãi.." .. vân vân và vân vân.

Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén!
Tục ngữ tân thời có câu “Thứ nhất cự ly, thứ nhì chai mặt”.
Cự ly thì có ai gần nàng bằng Cuội? 
Chai mặt thì là.. nghề của cuội!
Kết quả tất nhiên là: Có chê ỏng chê eo thì rút cục cũng phải.. 
ngả vào lòng chú Cuội!

Còn lựa chọn nào khác mà “chảnh”??

Nhờ thuốc trường sinh mà hai vợ chồng còn sống trẻ và khỏe tới .. bây giờ.

Thế thì số phận của họ ngày nay ra sao??

Cuội là … ông tổ của “Việt Kiều xa tổ quốc”!
Cuội về cùng bà vợ chân dài, được nhà nước hoan nghênh nồng hậu.
Báo chí đăng tít lớn:

“Brad Cuoi , một người Việt thành đạt ở  vũ trụ”.

“Angelina Hang Cuoi , đoạt giải nhất vũ Nghê Thường dải Ngân Hà!”.

Cuội vào danh sách Ghi Nét,  “top ten NHẤT”!
Người Việt đầu tiên xa tổ quốc
Người Việt đầu tiên lên mặt trăng
Người Việt sở hữu cây đa cổ nhất
Người Việt đầu tiên sáng chế ra thuốc trường sinh bằng củ đa.
Người Việt đầu tiên sáng chế ra thuốc bổ dương bằng lá đa.
Người Việt đầu tiên sở hữu hàng triệu mẫu đất trên mặt trăng. 
Một đại gia địa ốc tầm vóc .. Thái Dưong Hệ!
Người Việt đầu tiên lấy .. hoa hậu Trung Quốc ( So với Angelina Hang, Chương Tử Di , Châu Huệ Mẫn.. chỉ đáng làm .. A Hoàn!).

Thế rồi
Brad Cuội tổ chức thi hoa hậu thế giới ở Nha Trang, Cần Thơ , An Giang…vv.
Angelina Cuôi làm MC, biên đạo múa của màn vũ nghê thường với 1000 cô gái đẹp như tiên, đẹp nhất thế giới.
Brad Cuội ký kết hợp đồng với Thủ Đô Hà Nội để mở rộng Hà Nội đến cung trăng.
Trung tâm hành chính quốc gia được quy hoạch ở "quận Cây Đa, huyện Mặt Giăng".
Thủ đô ngàn năm Thăng Long yêu quý của ta chưa bao giờ to và đẹp như thế.
Thị trường địa ốc trở nên nóng như chưa bao giờ!
Quốc hội biểu quyết thông qua dự án tàu cao tốc nối liền Hà Nội - Cung Trăng. Trẻ con có thể đi học, các bà có thể đi chợ.
Angelina Hang Cuoi trưa chạy Show ở Hà Nội, Sài Gòn tối lên tàu "shinkansen made in Vietnam" về hủ hỉ với Cuội ở cung điện mặt Trăng!

Sướng quá!

Và mỗi dịp trung thu về , trẻ em nghêu ngao hát:

Bóng trăng ..trắng ngà
Có cây đa to
Có thằng Cuội già
Ôm .. nàng ..Hắng Nga ..
Ôm nàng ư ứ .. Hắng .. ư .. Nga!

Saturday, May 22, 2010

Về việc "tìm mộ bà tổ làng gốm Chu Đậu"


Trong các ngày qua, tin về việc tìm thấy những tư liệu về bà Bùi Thị Hý "tổ làng gốm Chu Đậu" được đăng tải trên nhiều báo
Đọc các tin đó tôi nửa mừng nửa... hoang mang.
Mừng là vì: nếu là một tin đúng với bằng cớ xác đáng thì quả đây là một phát hiện vô cùng quan trọng của ngành khảo cổ học.
Nó mang lại những chi tiết bất ngờ, về ngành sản xuất gốm ở thế kỷ 15, về ngành đi biển, về vai trò phụ nữ trong xã hội Việt Nam, về việc giao thương với nước ngoài v.v.
Thế nhưng càng đọc tôi càng thấy việc này khá rối rắm.
Bởi chính là vì nó có quá nhiều "chi tiết" , quá nhiều "bằng chứng" để có thể... tin được!
Ở nước ta, không có truyền thống giữ gìn tài liệu tốt, lại thêm khí hậu ẩm thấp, khắc nghiệt khiến cho các tư liệu cổ khó tồn tại.
Kho tàng sách Hán Nôm nhiều nhất là thời Nguyễn, lên đến thời Lê Trung Hưng cũng đã là hiếm hoi.
Phần lớn các gia phả cũng chỉ "cổ" đến thời Khải Định, Bảo Đại...  Và được viết đi viết lại nhiều lần qua ... trí nhớ của các cụ!
Đến như một dòng họ lớn là Chúa Nguyễn thì “gia phả” cũng không đủ chi tiết mặc dù là quý tộc, họ này có đủ quyền lực, khả năng, điều kiện để giữ gìn tư liệu, và nhất là có sử quan chuyên nghề viết "thực lục".
Thế mà nếu đọc "Đại Nam thực lục tiền biên" thì phần lớn các bà Phi, Hoàng tử, Công chúa đều: hoặc là có ngày sinh thì không có ngày mất, biết ngày mất thì lại không biết ngày sinh.
Công chúa thì phò mã nhiều người có tên mà… khuyết họ. Mà có họ thì khuyết tên!
"Hành trạng" mỗi người chỉ dăm ba dòng là hết!
Ngày nay, muốn nghiên cứu về giao thương thì phần lớn phải dựa trên các ghi chép của thương nhân người Nhật "Chu Ấn Thuyền" hay của công ty "Đông Ấn".
Nếu tài liệu về bà Hý mà chân thực thì quả là "báu vật"!
Một "sự tích" cách đây 500 trăm năm mà rõ nét như phát hiện về bà Bùi Thị Hý quả thật là vô cùng quý giá!
Trường hợp bà Bùi Thị Hý rất chi tiết, rất “rõ ràng” biết năm sinh, năm mất.
Biết tên chồng là hai ông Đặng Sĩ và Đặng Phúc.
Biết ông Đặng Sĩ mất trên biển.
Biết cả hai ông bà là "đại gia".
Biết bà là cháu ngoại của công thần Bùi Quốc Hưng.
Không những thế mà còn tìm ra mộ của bà, di vật của bà là cái la bàn đi biển và con rồng gốm.
Cả hai "di vật" đều có ghi tên bà.
Thông thường, trong các gia phả thì vị thế người phụ nữ ít đưọc xem trọng.
Thường thì chỉ có tên đàn ông, còn vợ thì phần lớn chỉ nêu tên, lắm khi khuyết cả họ.
Như thế đây là một gia phả rất là "đặc biệt". Nếu đúng , đó quả là một báu vật quốc gia!
Nó nói lên vị thế ngưòi phụ nữ Việt Nam, cải chính nhiều thành kiến lâu đời!
Thế nhưng, tôi vẫn phân vân về các "chứng cứ" đó.
Trước nhất bởi sự "đột ngột" của "khám phá" này.
Bởi: chỉ cách đây không lâu, trong quyển "Gốm Chu Đậu (NXB KinhBooks, Hà Nội, 1999)” do nhà khảo cổ Tăng Bá Hoành chủ biên còn viết:

Bình gốm Chu Đậu ở bảo tàng Topkapi Sarayi (Thổ Nhĩ Kỳ)
"Nghề sản xuất gốm sứ của Chu Đậu thất truyền cách đây tới 3 thế kỷ. Truyền thuyết về nghề này cũng ít khi được nhắc tới, chỉ còn một di tích gọi là Đống Lò được nhiều người biết, nhưng cũng không ai giải thích được là lò sản xuất gì. Tìm trong thư tịch tại địa phương, có vài dòng trong gia phả họ Vương ở Đặng Xá ghi vào đầu thế kỷ này, có nói tới một chi của dòng họ chuyển về Bát Tràng (Hà Nội) để làm bát. Thay vào nghề làm đồ gốm là nghề dệt chiếu- Chiếu Đậu từng nổi tiếng một thời".
Nhận định này là vào năm 1999, 13 năm sau khi cuộc khai quật vào năm 1986 được bắt đầu.
Như thế chuyện làm gốm đã biến khỏi "ký ức" người Chu Đậu. Thế mà lạ thay, bỗng dưng chỉ sau vài năm nó trở lại thực chi tiết và sinh động.
Về các "di vật" cũng làm tôi phân vân.
Thứ nhất là về con rồng (có báo ghi là con nghê) có ghi tên bà.
Nếu quả là di vật thật thì nó có giá trị vô cùng lớn. Một báu vật!
Chắc chắn không thua gì chiếc bình gốm ở viện bảo tàng Topkapi Sarayi!
Điều phân vân của tôi là phong cách viết niên hiệu của "báu vật" này.
Khác với chiếc bình ở Topkaki, nơi tên bà được viết dưới lớp men, ở đây nó được ghi dưới đế hàng chữ:
“光順一年 光映庄裴氏戲造”
"Quang Thuận nhất niên Quang Ánh Trang, Bùi Thị Hý tạo".
Quang Thuận là niên hiệu đầu tiên thời vua Lê Thánh Tông, Quang Thuận nhất niên là năm 1460. Năm bà Hý 40 tuổi.
Khổ nỗi! Vấn đề là người xưa không dùng "nhất niên" cho năm đầu tiên của niên hiệu!
Chỉ từ năm thứ hai trở đi mới đếm là nhị niên, tam niên v.v.
Năm đầu người ta dùng chữ "nguyên niên" (元年) hay "sơ"(初).
Thí dụ "Chính Hoà Nguyên Niên": năm Chính Hòa thứ nhất. "Quang Trung Sơ": Quang Trung năm thứ nhất.
Trên các đồ gốm hoặc người ta chỉ viết niên hiệu để chỉ cả thời gian đó như "Vĩnh Thịnh Niên" hay "Vĩnh Thịnh niên chế".
Hoặc để viết năm rõ hơn thì như khá nhiều gốm thời nhà Lê/Mạc, người ta viết chẳng hạn như:
"Hưng Trị nhị niên": Hưng Trị năm thứ hai, "Vĩnh Tộ vạn vạn niên chi tứ": Vĩnh Tộ năm thứ tư.
Riêng năm đầu niên hiệu như ở một chân đèn thời nhà Mạc thì ghi:
“延成萬[萬]年之初三月三十日”
"Diên Thành vạn vạn niên chi SƠ tam nguyệt tam thập nhật" (tức 30/3 năm Diên Thành năm thứ nhất (1578)). [ Cẩm Nang Đồ Gốm VN có Minh Văn, Nguyễn Đình Chiến, VBTLSVN, Hà Nội 1999]
Cách viết "Quang Thuận nhất niên" để lộ khả năng là người đời nay viết do không nắm phong cách cổ!
Giá như người ta viết "Quang Thuận Sơ, Quang Ánh.." thì mọi sự đã .. khả tín hơn! Thật đáng tiếc!
Thứ hai là về chiếc "La bàn" đi biển có hàng chữ:
"Châm bàn chu hải khứ, Bùi Thị Hý"
Di vật này khiến người ta kết luận bà Hý là "người đi biển".
Điều này làm tôi quả thực phân vân.
Bà Hý quá nhiều tài năng!
Về văn học thì bà giả trai đi thi đến tam trường. Về nghệ thuật thì bà vẽ giỏi viết đẹp. Về buôn bán thì bà là "đại gia". Mộ bà thì lại có "bảo kiếm".
Thế vẫn chưa đủ! Bà còn đi biển, bà đích thân có chiếc la bàn!
Có nhất thiết phải thêm "bằng chứng" nhiều đến thế không? Nhiều! Quá nhiều!
Một "đại gia" mà lại là phụ nữ thì không nhất thiết phải tự mình đi biển!
Bà chỉ cần hoặc chỉ huy làm gốm, hoặc chỉ huy thu mua gốm cũng đủ là tài, cũng đủ hết giờ!
Chuyện đi biển thì khắc có "quân" bà nó lo! Nếu cần thì bảo ông Đặng Phúc đi!
Hay sẽ có những con tàu đi biển chuyên nghiệp họ chở hàng giùm bà.
Cứ cho rằng bà đi biển (như đi thăm dò thị trường chẳng hạn) thì vị tất bà đã phải tự lái tàu!
Chuyện đó có thuyền trưởng họ lo!
Chuyện đi biển là chuyện "chuyên nghiệp", phải biết địa lý, xem sao, biết luồng nước, con gió, cảng nông sâu, biết điều khiển thủy thủ, ... đủ cả.
Chẳng lẽ bà lại kiêm nhiệm nhiều chuyện như thế?
Mà giá dụ như cái la bàn này thực là của bà, bà mua cho thuyền trưởng... thì vị tất bà đã khắc tên mình trên đó, mà là tên "tục" chứ không phải như "Đặng Phu Nhân" chẳng hạn!
Ở nước ta chuyện khắc tên "tục" trên vật dụng thì theo chỗ tôi hiểu là chưa từng có hoặc nếu có thì quả thực là hi hữu.
Ta chẳng có nghiên mực, quyển sách cổ nào có tên Nguyễn Du, Lê Quý Đôn v.v. trên đó cả.
Sách cổ có "tung tích" như của cụ Cao Xuân Dục thì ghi là "Long Cương Thư Viện" chứ nào viết thẳng là "Cao Xuân Dục"!
Thật đáng tiếc! Nếu như la bàn này chỉ khắc là "Đặng Gia" , hay "Quang Ánh Trang" thì mọi sự đã "khả tín" hơn.
Và giá như người ta tìm được nó một cách vất vả hơn là như theo báo đăng : "ngày 14/4/2009, ông Lợi còn cung cấp cho ông Tăng Bá Hoành một phiến đá nhỏ có chữ Hán, nằm lẫn trong đống đá tảng ở đầu nhà".
Mọi sự nó chi tiết quá nhưng lại... đơn giản đến khó tin... Di vật bỗng dưng tìm lại được sau... 500 năm mà... ở ngay chính đầu nhà.
Về di vật thứ ba là viên gạch che mộ bà. Thì chữ viết khá cẩu thả, to nhỏ khác nhau, có thể gọi là khá "nguệch ngoạc".
Nó thiếu sự trang trọng vốn có ở các bia mộ. Tuy thế cứ cho rằng đúng đi nữa thì vẫn có hàng chữ... "đáng ngờ" là "Vọng Nguyệt Bảo Kiếm"... Quả tình tôi chưa hiểu đây nghĩa là bà Hý có thanh "Bảo Kiếm" hay chỉ là để "yểm"?
Nếu bà có cả "Bảo Kiếm" thì lại quả thật là lạ thưòng!
Đúc kiếm vốn chẳng phải là mặt mạnh của truyền thống trọng văn khinh võ Việt Nam.
Có đào được mộ của các quan võ cũng chẳng thấy "bảo kiếm" nào chôn kèm.
Còn nếu ta ra phố đồ cổ nghe tán là thanh kiếm này nọ là của ông cha là quan võ để lại từ mấy trăm năm thì nên cầm chắc là ta sẽ mua phải đồ giả mới làm... năm ngoái!
Tóm lại , tôi thấy trong việc này , có quá nhiều bằng chứng, quá nhiều chi tiết hơn "bình thường" để có thể yên tâm mà tin được.
Và tôi cũng xin đề nghị viện Bảo tàng trước khi mang những di vật này vào nên giám định kỹ về niên đại.

Đoan Hùng

Tuesday, May 18, 2010

HARAKIRI

  • Để giải quyết vấn đề PCI có ảnh hưởng đến danh dự quốc gia, trong hoàn cảnh hội nhập quốc tế, chính phủ VN đã mời công ty tư vấn pháp luật Trung Quốc PaoKung Int'l Law, do Bao Đại Nhân dẫn đầu sang phân xử.
Từ trái sang: Võ Sĩ Kim Sĩ (mặc áo trắng) , Võ sĩ Nguyễn Tài Thánh ..

Đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, báo chí hỏi:
"Thưa Bao Đại Nhân, sang Việt Nam lần này ngài có mang theo các dụng cụ nghiệp vụ như Cẩu Đầu Trảm hay Long Đầu Trảm" không ạ?
Bao Công tuyên bố:
"Không cần thiết! Làm rõ đến đâu ta sẽ trảm đến đó. Duy ta thường nghe, An Nam là một nước văn hiến lễ nghĩa. Lại có câu: Xuất ngõ ngộ anh hùng! Ta tin rằng đây chỉ là một sự hiểu lầm đáng tiếc!".
 

Thế rồi Bao Công đề nghị giải quyết vấn đề theo truyền thống "sĩ khả sát bất khả nhục" và được cả hai chính phủ đồng ý.
Ngày 1.1.2009, tại hội trường Thống Nhất, hai đoàn võ sĩ Việt, Nhật cùng tiến hành nghi lễ Harakiri.
 

Khai mạc hội nghị, Bao Công đập bàn quát:
"Mang Tru Tham Kiếm ra!"
Trong tiếng chiêng trống vang rền, quân sĩ mang ra một thanh kiếm dài đến ba trượng, tỏa khí lạnh đến run người.
Bao Công lại ngửng mặt lên trời quát lớn:
"Hoàng Thiên kia chẳng hại người hiền, kẻ nào mổ bụng mà chết thì kẻ ấy có tội"
Đại diện cho đoàn Nhật là võ sĩ Mashatoshi Taga tiến hành nghi lễ trước, ông cung kính cúi đầu về hướng Tokio hô to 

"Thiên Hoàng Vạn Tuế".
Dứt lời, Taga mổ bụng, máu phun ra có vòi.
Đại sứ Nhật Bản rút trường kiếm, chặt phăng đầu Taga, đoạn phủ gấm lên trên để mang về Tokio.
 

Võ sĩ Hoàng Kim Sĩ mặc áo bào trắng, đầu chít khăn trắng hiên ngang tiến ra đấu trường, dáng vẻ uy nghi lẫm liệt. Kim Sĩ cúi đầu về hướng Bắc, hô to
"Thần xin mang cái chết để rửa sạch danh tiết".
Nói đoạn chàng ngửa mặt lên trời, tóc râu dựng ngược, quát một tiếng to như sấm nổ, cầm Tru Tham Kiếm tung vút lến trời Thanh kiếm bay lượn trên không như một con rồng, hào quang toả chiếu và đâm vào bụng Kim Sĩ.

Một luồng bạch khí vút ra thơm nồng mùi rượu ngoại. 

Rồi sau đó một chiếc sừng Tê bay vút ra, trộn lẫn tay gấu hầm nhân sâm.
Kim Sĩ thò tay vào bụng rút ra trái tim bằng vàng ròng nạm kim cương tung lên trời, hào quang sáng chói.
Một tiếng nổ như sấm động. Hội trường bàng hoàng như chết đứng.
Kim Sĩ hiên ngang đứng dậy, mắt trợn tròn, ngửng cao đầu chờ phán quyết của Bao Đại Nhân.
Bao Thanh Thiên phán:
"Hỡi ôi, Taga rõ ràng là có tội! 

Kim Sĩ bụng không hề phun máu, lại phun rượu chứng tỏ lòng trong sạch, trung trinh.
Bụng chứa sừng Tê ấy là kết tụ của tinh khí thiên địa, lại chứa tay gấu là do máu anh hùng đảm lược kết tụ lại mà nên. Trái tim như vàng là sự tích lũy của tinh khí âm dương của rừng vàng biển bạc, khí phách của trời Nam!"

 

Đoàn võ sĩ Nhật sợ mất mật, sụp xuống vái lạy đoàn An Nam. Chính phủ Nhật Bản lấy làm xấu hổ bèn tuyên bố giải ngân ngay ODA.
Kết thúc hội nghị, Bao Công đứng dậy. Dáng vẻ uy nghi đường bệ, phất tay áo, Bao đại nhân đập bàn quát to như sấm động:
 

"Tả hữu! Mang phong bì ra!"
 

-----------------------------------------------------------------

Nguồn "cảm hứng" đến từ:
Vụ PCI: “Nếu có chứng cứ sẽ tiến hành xét xử”
http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2008/12/817171/

Các cụ bà tỏ ra rất phấn khởi với chuẩn trên 60 tuổi

Trẻ con Việt Nam học túi bụi phát điên.
Bộ Giáo dục đưa ra chuẩn cho trẻ em 5 tuổi. Tha hồ mà luyện "tiêu chuẩn" nhé.
Tại sao chỉ có tiêu chuẩn cho 5 tuổi mà thôi nhỉ?


Hà Nội: Thông tin "chuẩn phát triển của các cụ trên 60 tuổi" với 125 chỉ số mà Bộ Y tế đang dự thảo thu hút sự quan tâm của đông đảo giới cao tuổi.
Khảo sát nhanh cho thấy, tuy có luồng ý kiến khác nhau nhưng nói chung dư luận hoan nghênh về quyết định này.
Chuẩn 60SK-125 của bộ y tế, sau quá trình nghiên cứu 8 năm với nguồn hỗ trợ của tổ chức y tế quốc tế WHO, trên cơ sở khoa học, nhằm mục đích nâng cao sức khỏe và tuổi thọ trung bình, đã đưa ra các chuẩn rất cụ thể như:
- Các cụ phải có thể chạy 307.2 km không ngừng nghỉ.
- Các cụ ông có thể phục vụ
cụ bà ít nhất 9 lần/tuần, mỗi lần tối thiểu 30 phút.
- Cụ ông nhớ được họ tên của cụ bà và ngược lại.
- và nhiều tiêu chí khác như làm thơ, chăm sóc cây kiểng v.v.

Trả lời câu hỏi của báo TN "Không biết Bộ Y Tế lấy cơ sở nào để đưa ra con số 307.2 km".
Giáo sư Tiến sĩ, Viện sĩ viện Nghiên Cứu Người Cao Tuổi Nguyễn Bất Lão trả lời:
"Trẻ em 5 tuổi có thể chạy 150 mét. Theo các nghiên cứu quốc tế thì khả năng này được nhân đôi sau mỗi 5 năm.
10 tuổi chạy 300 mét, 15 tuổi chạy 600 mét .. Tính ra thì đến 60 tuổi phải là 307200 mét.
Bộ Y tế cho rằng chuẩn này vô cùng cần thiết để đáp ứng chủ trương chạy tắt đón đầu của dân tộc chúng ta".

Khi đưa ra xin ý kiến của nhân dân, chuẩn "tần xuất phục vụ" là chuẩn gây nhiều tranh cãi nhất.
Cụ Nguyễn Văn Gân, 70 tuổi thắc mắc rằng
"nếu bộ Y Tế đưa ra chuẩn này thì có biện pháp nào giúp đỡ chúng tôi không?".
Cụ bà Trần Thị Tình cười chúm chím phát biểu:
"Chị em phụ nữ chúng tôi đã dùng nhiều biện pháp kích cầu nhưng không có hiệu quả. Quả thật là bó tay!
Nay bộ đưa ra biện pháp kích cung, chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh".

Trả lời câu hỏi nhạy cảm này, bộ trưởng Y Tế NQT thẳng thắn chia xẻ:
"Biện pháp kích cung sẽ thoả mãn sự kích cầu. Một chính sách phù hợp với xu thế toàn cầu kích cầu hiện nay. Chúng ta sẽ xã hội hoá, nhà nước nhân dân cùng làm, phối hợp đồng bộ giữa các ban, nghành, chắc chắn sẽ mang lại hiệu quả cao".

Tổng Giám Đốc công ty dược phẩm quốc tế Viagra Power, John Casanova công bố quyết định đầu tư 1 tỷ USD để xây dựng nhà máy sản xuất trên hầu hết các tỉnh Việt Nam.
"Chúng tôi hoan nghênh biện pháp kích cầu rất có ý nghĩa về mặt nhân văn của Việt Nam", Ông Casanova tuyên bố như thế.

Từ Huế, Giáo Sư Tôn Thất Mạnh tuyên bố
"Chúng tôi đang hoàn thành bộ hồ sơ về thang thuốc của vua Minh Mạng lên UNESCO để trở thành di sản y khoa thế giới. Kết hợp truyền thống với hiện đại, các cụ nhất định sẽ thắng lợi".

Đón đầu nhu cầu về nhân sâm, Vietnam Airline vừa ký kết với hãng chuyên chở tàu biển Hàn Quốc.
Tổng giám đốc Choi Song Te nhận xét:
"Lượng nhân sâm cần chuyên chở vượt xa khả năng xách tay của tiếp viên Vietnam Airline.
Đây là một bước phát triển mới có lợi cho hai nước, loại trừ khả năng xảy các sự cố như vừa qua ở Nhật Bản".

Để đáp ứng nhu cầu về sừng tê, tham tán thương mại Việt Nam vừa ký kết thỏa thuận sơ bộ với bộ tài nguyên môi trường Nam Phi về việc nuôi tê giác trong khuôn viên của cơ quan.
Phát biểu về việc này bộ trưởng Nam Phi , ông Peter Alaaksen tuyên bố:
"Việt Nam có nhiều kinh nghiệm trong việc nhân giống cá basa, hổ, gấu và voọc mũi đỏ. Chúng tôi rất mong có cơ hội học hỏi".

đh

Tin và bài liên quan:
Chuẩn cho trẻ em 5 tuổi
Ký kết thỏa thuận giữa Vietnam Airline và KoreaShip về chuyên chở nhân sâm tại Seoul
Kỹ thuật nuôi Tê Giác của Việt Nam tại Nam Phi


---------------------------------------------------------------------------------------------
Chuẩn cho trẻ em 5 tuổi

Trẻ 5 tuổi phải chạy được liên tục 150 m

Đó là 1 trong 125 chỉ số để đạt "chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi” theo dự thảo mà Bộ GD-ĐT đưa ra ngày 4/2. Bộ chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi dự kiến có 29 chuẩn, gồm 125 chỉ số.

Tới đây, trẻ 5 tuổi ngoài học và chơi sẽ phải đáp ứng nhiều yêu cầu theo chuẩn quy định của Bộ GD-ĐT

Theo đó, trẻ từ 60 tháng đến 72 tháng tuổi được đánh giá theo 4 lĩnh vực: nhận thức, tình cảm và quan hệ xã hội, ngôn ngữ và giao tiếp, nhận thức và sẵn sàng với việc học.

Mỗi lĩnh vực phát triển bao gồm các chuẩn phản ánh nội dung của lĩnh vực. Mỗi chỉ số có điểm tối đa là 1.

Căn cứ vào nội dung từng chỉ số của bộ chuẩn, giáo viên có thể lựa chọn các hình thức: quan sát trẻ qua các hoạt động, đàm thoại với trẻ, phỏng vấn phụ huynh, sử dụng bài tập để đánh giá sự phát triển của trẻ.

Cuối mỗi học kỳ, giáo viên báo cáo kết quả đánh giá sự phát triển của trẻ với ban giám hiệu, làm căn cứ đánh giá chất lượng chăm sóc, giáo dục của từng lớp và nhà trường.

Kết quả đánh giá của từng trẻ được lưu trong hồ sơ cá nhân của trẻ.

Theo dự thảo này, các chỉ số giúp trẻ 5 tuổi phát triển thể chất phải đạt: Bật xa tối thiểu 50cm bằng hai chân; nhảy xuống từ độ cao 40cm và tiếp đất an toàn; ném và bắt được bóng (đường kính 15cm) bằng hai tay; trèo lên và xuống được ít nhất 5 bậc thang luân phiên từng chân; chạy 18m với thời gian nhiều nhất 5 giây; chạy liên tục 150m không tính thời gian (không bỏ cuộc giữa chừng).

Bộ GD-ĐT cho biết, quy định này có 4 mục đích: giúp giáo viên mầm non điều chỉnh kế hoạch, nội dung giáo dục, lựa chọn biện pháp tổ chức các hoạt động giáo dục phù hợp; Làm căn cứ cho việc điều chỉnh và phát triển chương trình giáo dục mầm non, chương trình đào tạo, bồi dưỡng giáo viên giáo viên mầm non, xây dựng các tài liệu có liên quan đến sự phát triển toàn diện của trẻ; Làm căn cứ đánh giá chất lượng chăm sóc, giáo dục trẻ 5 tuổi của các cơ sở giáo dục mầm non và giúp các bậc cha mẹ nâng cao nhận thức, kỹ năng chăm sóc, giáo dục trẻ và chuẩn bị cho trẻ vào lớp một; góp phần xây dựng các chương trình giáo dục cộng đồng có liên quan.



Ký kết thỏa thuận giữa Vietnam Airline và KoreaShip về chuyên chở nhân sâm tại Seoul

Kỹ thuật nuôi Tê Giác của Việt Nam tại Nam Phi


Saturday, February 7, 2009

"Cái đẹp" Việt Nam




Tôi vốn mê gốm thời Lý Trần. Nhưng vừa mê vừa tức anh ách!
Các nhà sưu tập Nhật Bản cũng mê nó như điếu đổ và bảo nó có cái đẹp mộc mạc và đơn sơ. và.. nên thơ!
Nhưng "thơ" và "mộc mạc" ở chỗ nào?
Vì dấu "con kê", dấu vết đặc thù để nhận ra gốm Việt.
Nếu nhìn các chén thời Lý-Trần thì điều dễ nhận ra sự khác biệt với đồ celadon của Tàu là dấu vết 4,5 "con kê" giữa cái chén.


Sở dĩ có dấu "con kê" tiêu biểu cho sự "mộc mạc" chẳng qua là vì kỹ thuật ta kém tinh vi hơn của Tàu đương thời.
Gốm Tống khi nung nó bỏ trong bao gốm, tách từng chiếc ra.
Ta thì làm "rẻ tiền" hơn. Cứ chồng các chén lên nhau. Muốn các chén khỏi dính nhau sau khi nung vì men đông lại, các cụ ta chêm 4 hay 5 "con kê" bằng đất sét giữa các chén.
Xem cái chén "men ngọc" thời Trần mà tức anh ách!
Hoa thì vẽ tinh vi, xinh như thế, men đẹp như thế mà.. chình ình 4 vết con kê!
Chẳng lẽ "cái đẹp" Việt Nam là hậu quả của sự cẩu thả?
Của sự "sao cũng được"?
Về men gốm thì các nhà sưu tập mê và ca ngợi là men Việt nó mỏng, thanh, trong trẻo...
Thực chất là gốm Tàu nó làm kỹ, nhúng men dày, làm nhiều lần nên celadon của nó trông như ngọc thạch!

Còn ta thì.. tiết kiệm, tráng sơ qua nên nó mỏng và trong suốt.
Chẳng lẽ "cái đẹp" Việt Nam là hậu quả của sự .. rút ruột .. men!
Nhưng quả tình là .. nó đẹp thật!
Mỏng, thanh và có vết rạn li ti trông cực kỳ.. đã!
Lý Trần qua đi, đỉnh cao tới của nghệ thuật gốm Việt Nam là Chu Đậu thế kỷ 15, thời Lê sơ.
Các nhà sưu tập mê và ca ngợi rằng gốm sứ men lam Việt nó có "duyên".
Mà "có duyên" nghĩa là làm sao?
Nghĩa là nó ngẫu hứng tùy theo người thợ vẽ.
Nếu gốm Minh làm ra cái nào cũng y chang cái nào, nét vẽ tinh vi mà .. máy móc.
Bàn tay thợ Tàu bị bắt buộc phải vẽ cho "đúng"!
Theo đúng mẫu mã, cấm có vẽ lung tung!
Gốm Chu Đậu thì "ngẫu hứng", không có cái nào giống hệt cái nào!
Tùy tay thợ mà thôi. Mỗi tay bôi một kiểu, tùy hỷ , tuỳ hứng.
Chính vì vậy mà nó có hồn, có duyên!
Nhưng!
Nghĩ đi nghĩ lại thì nó là hậu quả của sự thiếu "chuyên nghiệp" trong sản xuất.
Khi nhà Minh bế quan tỏa cảng, không xuất khẩu thì Chu Đậu có thể chiếm thị trường thế giới, lưu vết tích ở khắp nơi, từ Nam Dương sang đến Thổ Nhĩ Kỳ ..
Lúc nhà Minh mở cửa ra lại, xuất khẩu gốm sứ ào ạt, Chu Đậu cạnh tranh không lại và đi vào lãng quên.
Qua chuyện khác!
Tôi mê nhạc về Hà Nội của Phú Quang:
"Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân....
Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm"
Nhưng!


Nghe thì hay cực hay, nghĩ lại bỗng giật mình!
Tại sao cái đẹp phải là "căn nhà đổ"? Tại sao mái ngói phải "xô nghiêng"? Tại sao phải "rêu phong"?
Nói trắng ra:
Tước bỏ chất thơ.. một cách.. tàn bạo đi..
Thì đó là cái đẹp của sự nghèo nàn!
Nhà đổ ư? Kệ nó! Ta kéo cái dương cầm sang chỗ khác, đàn tiếp!
Ngói xô ư? Dột ư? Lấy chậu hứng nước rồi sống vô tư! Đã có chết ai chưa?
Rêu phong ư? Kệ nó! Tiền đâu mua vôi quét lại cho nó đẹp? Vẽ chuyện! Rách việc!
Xem tranh "Phố Phái" ai chẳng mê?

Giật mình nghĩ lại .. hỏi: tại sao ta thấy nó đẹp?
Phố cổ Hà Nội thực ra đẹp vì cái sự .. vô tổ chức, cực kỳ hỗn độn của nó.
Nhà thòi ra thụt vào, chẳng cần thước tấc đều nhau.
Mái thì cái cao, cái thấp, thò lên thụt xuống...
Cực kỳ "ngẫu hứng"!
Nhưng mà .. đẹp!
Và xưa nó hỗn độn .. nay nó cũng tùm lum luôn!
"Em ơi! Hà Nội chóp!".
Nhà cái có chóp kiểu Nga, nhà chóp kiểu .. Tây.. lai..
Nhà thòi ra lấn đất, nhà nhô lên lấn trời.
Đành phải tự an ủi:
Biết đâu ba trăm năm sau ta có phố cổ Hà Nội với "phong cách chóp"?
Biết đâu "cái đẹp việt nam" chính là sự hỗn độn, vô tổ chức?
Biết đâu nó thế là... vì nó thế!
Nhưng!
Cái đẹp.. kỳ cục đó, nó thấm sâu trong tôi!
Biết thế! Tức chết đi được! Nhưng..
Vẫn mê cái rêu phong, vẫn thích cái sự nhỏ bé xinh xinh, vô tổ chức!
Và vẫn nghêu ngao.
"Em ơi! Hà Nội phố"




Đoan Hùng

Thursday, December 27, 2007

Cổ vật Đông Sơn

Cổ Vật Đông Sơn








Thạp Đồng



Thạp đồng ( đã ảnh hưởng phong cách Hán , niên đại khoảng thế kỷ 1 AD)


Muỗng



Vòng Tay (có đeo chuông)


Tượng người cõng nhau
Khóa thắt lưng


Tấm đồng che ngực ( áo giáp )


Dao găm có vỏ



Dao găm có tượng phụ nữ

Thursday, November 22, 2007

Chớ mơ thành .. Tài Tử !

Chớ mơ thành .. Tài Tử !

Đoan Hùng

Vợ chồng ngườI bạn tôi bên Ðức có một cô con gái xinh xắn và thông minh . Hai anh chị chỉ mong nó học thành Bác Sĩ , Kỹ Sư . Thế nhưng nó chỉ mong thành tài tử. Bạn tôi rầu lắm. Bảo gì nó cũng không nghe. Nó cứ theo đường của nó đã chọn. Những tưởng con bé này “hỏng” . Ngờ đâu, con bé thật “quậy” . Nó trở thành moderator của đài truyền hình rồi cứ từ đó đi lên và trở thành tài tử khá nổi tiếng của Ðức! Một niềm “hãnh diện” của “cộng đồng” .

Thằng con trai 16 tuổi của tôi thấy thế cũng nức lòng, nó bảo:

- Ðét ! Con muốn to be a movie star

Tôi quả tình muốn té xuống đất

- Star ! Star cái con khỉ ! Con tưởng làm Star dễ lắm sao ?
- Why not ? Ðét ! Min kai làm Star được mà. Con cũng vậy too ! Ở School con đu some play very good mà . Mà Ðét không biết chứ ở trường con là rất popular.
- Póp với chẳng Póp ! Con tưởng easy đấy à ? Min Kai nó thành Star được vì nó là con gái ! Nó là con gái ! Nghe rõ chưa con! Nó xinh xắn , nó exotic ! Chứ còn bọn con trai Việt Nam chúng mày vừa lùn vừa đen! Vào không lọt đâu con ! Nghe bố ! Từ bỏ cái dream ấy đi!

Nói mãi mà nó chẳng nghe! Nó vẫn ôm mộng thành Star!
Sau đây là nội dung những gì tôi thuyết phục nó .
Kể ra cả làng nghe xem có lý không nhé .

Gần đây tài tử Tàu dần dần tiến vào chinh phục điện ảnh thế giới. Nữ thì có Củng Lợi rất thành công . Về nam thì có Thành Long (Jackie Chan) và Châu Nhuận Phát (Zhu Yun Fat).
Trong hai anh chàng này chỉ có Thành Long là nổi chứ Châu Nhuận Phát thì chìm lỉm.
Tại sao thế?
Lý do là Thành Long chọn đúng đường. Chàng nhập vai diễu, vừa đấm đá vừa làm “hề” chung với anh chàng da đen Chris Tucker .
Còn Châu Nhuận Phát lỡ chọn vai kép “đẹp” , “hùng” và “chính diện”!
Thế là hỏng rồi!
Ðẹp và Hùng thì cái đó dành riêng cho.. Ông Tây!
Chứ anh da vàng hay đen được vai “hề” thì cũng là có phước!

Ðể ý kỹ mà xem: Phim nào cũng phải có tý “tươi mát”! Thế mà ở hai anh Star da vàng này không hề có cái màn.. lên giường với cô “đầm” nào!

C’est la vie! C’est le movie!

Richard Gere mà hôn Củng Lợi thì .. ôi tình biết bao !
Châu Nhuận Phát mà ôm.. Kim Basinger thì .. thì .. never!
Coi không được! Shocking! Upset!

Bởi thế chắc chắn kép đẹp Châu Nhuận Phát không thể thành công!
Mà trong vai “Hùng” thì cũng không xong! Giá mà làm phim Mafia Thượng Hải thì cũng chẳng đạo diễn có thể để anh thoi Robert de Niro dăm cái lăn đùng xuống thang lầu được!
Mà cho anh làm James Bond thì cũng không hợp nốt.
Chàng tuy đẹp trai nhưng mắt xênh xếch giống như .. Dr. Fu Man Chu!

Thế nên Jackie Chan quả là khôn khi chọn vai hề!

Cái tâm lý “kỳ thị” này ăn sâu lắm!
Cứ xem phim phiêu lưu thì thấy , phim nào cũng như phim nào.
Ðã là “phiêu lưu” thì tất phải có hai phe “chính” và “tà”.

Vai chính tất phải là một.. ông Tây đẹp trai và đấm đá giỏi.
Vai tà cũng .. là một ông Tây.. cà chớn, râu ria lởm chởm, kè kè chai rượu, mồ hôi mồ kê nhễ nhại .
Ðể ý thấy vai chính đẹp trai có đánh lộn hùng hục thì vẫn đẹp và không hề .. đổ mồ hôi!

Rượt nhau bên Mỹ chưa đã , hai ông rượt nhau sang tận Phi Châu sang Thái Lan hay sang tuốt bên Tàu…
Sang đó dĩ nhiên phải có tý “tươi mát”! Thế nào cũng có một cô exotic , nhỏ bé và xinh xắn. Như Củng Lợi chẳng hạn!
Hãy đặt đại cho cô một cái tên là lạ như May, Bara Bora chẳng hạn.
Cô bé May dĩ nhiên sẽ lọt vào vòng tay lực lưỡng của ông Tây “tốt” !

Sang Phi Châu tất phải vào rừng!
Phải chèo thuyền vào sông đầy nguy hiểm.
Và tới đây con trai bản xứ có dịp phát huy tài năng trong vai.. chèo thuyền, đội đồ, rót rượu cho .. ông Tây!

Chèo thuyền trên sông rượt thằng “ác” tất phải gặp .. con cá sấu to đùng!
Con cá sấu bơi ào ào lại tính nhận chìm ghe .
Con cá sấu ngoác cái mồm đỏ lòm cạp một cái .. trúng ngay .. thằng da đen chèo thuyền !
Nó không xơi thằng “ác” bởi ông Tây này phải sống cho đến cuối phim. Nó xơi ngay thì phim lãng nhách!

Nàng May thét lên một tiếng kinh hoàng, nhảy vào cánh tay lực lưỡng của ông Tây.
Ông Tây hôn nàng một cái, kệ cha con cá sấu!
Hôn xong chàng mới tà tà nhẩy xuống nước vật lộn với con cá, rút dao găm đâm nó chết tươi!

Ông Tây tài thật! Hồi nào tới giờ chỉ thấy cá sấu.. trong sở thú mà tài hơn thằng đen suốt ngày chơi với cá sấu!

Thế rồi, vượt bao nhiêu gian khổ, hiểm nguy, mấy thằng con trai bản xứ, da đen hay da vàng đều.. chết hết trơn!
Ðứa thì bị cọp vồ, đứa bị rắn cắn la làng, đứa lọt hầm chông.

Tới đích (kho tàng chứa đầy vàng ngọc chẳng hạn) chỉ có ông Tây tốt và nàng May là còn sống!
Tây “tốt” và tây “ác” bây giờ mới uýnh lộn.

Thằng tây “ác” cuối cùng (sau khoảng 10 phút) thì tất phải thua.
Bị rượt nà nó quay lạI vớ được nàng May .. dí dao vào cổ.
Nó lùi dần từ từ . dè đâu đằng sau lưng có con trăn thiệt bự.
Con trăn nhào xuống quấn thằng “ác” và nuốt nó từ từ vô bụng .
Trước nhất là cặp chân , rồi đến bụng
Thằng “ác” la hét kinh hoàng nhưng con trăn cứ từ từ nuốt! Thế là xong đời !

Ông Tây ôm nàng May hôn say đắm nào dè con trăn.. chưa no .
Nó ào tới quấn lấy cẳng nàng May mà lôi lên .. cây.
Nàng lại thét lên kinh hoàng .
Chàng ào tới, leo lên cây, rút dao găm lụi một cái, con trăn chết tốt.
Chàng lạI ôm nàng May mà hôn!
THE END .

BởI thế , có con trai , thì khuyên nó chớ mơ thành tài tử.

Nếu nó không muốn bị ..

chằng ăn trăn quấn!




Bài thơ đầu tay

Bài.thơ.đầu.tay

mọI.ngườI.việt.đều.nhà.thơ
tôi
ngườI.việt
cháu.của.trái.trứng.
......thứ.99.nàng.âu.cơ
.....................và
cậu.
............tinh.
....trùng.thứ.999999.nhân.mườI.lũy.thừa.chín.trăm.chín.mươi.chín.
....................ngoe.nguẩy.
....vừa.
bơi.vừa...........ngâm..thơ
vâng
....tôi..ngườI.việt......tất.
phảI.
biết.....làm.thơ
nhưng..................bạn.ơi.
....làm.thơ.
............thế.
nào.,..tôi.chẳng
..............................biết!
lục.bát.ư.…....cũ.
....XÌ..tôi.chẳng..................thiết
.............Song.thất.…..Ôi.ông...
.......cụ.!
lỗI................thờI...rồI.....,,.bạn.có.biết.
không...thầy.đố.mày.làm.nên.,......tôi.chạy.ra
tiệm.sách.............
kệ.chứa.thơ.....phủ.
...bụI...…..hắt.
xì.....dăm....cái..
tôi.....chộp.dăm.cuốn.
.............................sách...
thơ.du/tử/lê/....đầy.dấu./slash/tôi/thấy
....hay/hay////////.mà.chẳng.biết
tạI/
/sao?
Thơ.đỗ.khiêm.đầy.....vú.đầm.lông.lá.tôi.thật
....Thích.!.
Lê.Ðạt.đánh.vật.từng.con.chữ.
....Lung.............tung....tôi.chẳng.hiểu.........vì...sao...mà...vẫn.
Thích.
Eureka.……….tôi.hiểu.rồI...làm.thơ.là.
.....phảI.
biết..
..............xuống.
hàng.
như.văn.xuôi.bỏ.winword.
.............................com..p...u.....t.e
r...nhiễm.v.I.....r.us....chạy...lung.
...........tung.........
khùng...khùng..!!!!!!!!!!!
vậy.,.tôi.cứ.làm.thơ..
.....(.đâu.chịu.....thua.....năm....lửa!!!.)
hì.hục.tôi.làm.thơ.
.....con.chữ.này.để.đâu.nhỉ.?
ừ...!...đá.nó...lên.hàng.dướI....
............con.chữ.kia.
lôi
.....cổ....
nó...xuống......hàng..trên
con
.....chữ....bất.bình...
sủa..
ăng.
......ẳng..,..tôi.bực.mình...
xích.
......nó....lạI.
và.
......thế...là...bài
............thơ...của
tôi....trong........ba.ngày.tết.
Dừng.
...........ở
đây.
................ngay....lập
.......tức
không...thì.
người.đọc.….Blog.............đứng............................tim.....thì......chết.!
Đoan.Hùng...(Nobel.văn.chương.năm.…...2133!).
Bác.nào.cưòi.là.không.hiểu.gì.về.văn.chương.đâu.nhé.!!

Dải yếm gợi tình

Dải yếm gợi tình

Đoan Hùng


Muenchen, trời sắp vào hè. Ánh nắng đã trở lại sau mùa đông xứ Ðức dài giăng giẳng. Uống cạn tách cà phê, Tuấn, thằng em họ tôi, vừa ở Cali sang, đề nghị .

"Mình đi đâu chơi, anh Hùng ? hè!".
"Ừ ! Ðể tau dẫn mi đi sang cái vườn trước mặt nhà".
"Có chi vui không anh Hùng ?".
Hắn hỏi, có vẻ không hứng thú gì lắm .
"Vui lắm!” Tôi cười cười, ra vẻ bí mật. Hắn càng thêm tò mò.
"Vườn mà vui cái chi, anh Hùng ?" .
" Ðã bảo là vui mà ! Cứ đi rồi sẽ biết !".
"Ừ đi thì đi !". Hắn xỏ vội đôi giày.

Cái vườn trước mặt nhà tôi là công viên chính của thành phố Muenchen. Vườn trải dài từ khu trung tâm Schwabing, nơi có trường đại học và các quán cà phê đến tận ranh phía bắc của thành phố. Nằm dọc theo con sông Isar, nước cạn, chảy lững lờ.
"Vườn Anh".
Gọi thế là vì cây cối được để tự nhiên theo kiểu Anh chứ không tỉa tót ngay hàng thẳng lối theo lối Pháp. Những con đường nhỏ quanh co. Những con lạch chảy róc rách.
Vườn, lá phổi của thành phố.
Thu, vườn đủ màu như một bức tranh. Lá vàng. Ðỏ. Nâu. Hòa với nhau. Màu nhô ra, đan lại. Từng cặp tình nhân ôm nhau đi dạo. Tiếng lá vỡ dưới chân.
Ðông, tuyết phủ. Những tảng băng vỡ trôi lãng đãng trên mặt hồ. Những cặp cụ ông cụ bà sù sụ trong áo bành tô, lom khom, trầm ngâm, im lặng. Tung bánh mì khô, mắt dõi theo những con thiên nga, xù lông, lững thững đi lại. Ðầu gục gặc, hững hờ. Mổ uể oải, chậm chạp.
Xuân, lá xanh non, mơn mởn. Nắng nhè nhẹ. Từng cặp vợ chồng đẩy xe trẻ con đi lững thững. Cuộc sống trở lại. Chó chạy từng đàn. Ðủ giống. Lông xù, lông xẹp. To như bê, bé như mèo. Cúi đầu, mũi khìn khịt, hục hặc chạy sang phải, chồm sang trái. Ðột ngột dừng lại, tung mình, ủng oẳng chạy ngược lại. Bất kể lớn bé, nàng đây rồi ! Chạy lại, con mắt cười cười. Ðưa mũi hít nhẹ đuôi nàng, khịt khịt. Sủa lẳng lơ.
"Chịu anh không ?".
" Gâu ! Oẳng ! ". Nàng quay lại, nhe răng.
"Em chả, G..r..ừ !".



Thu,đông,xuân, đại khái là như vậy. Cũng chẳng có gì gọi là vui để giắt Tuấn đi chơi. Nhưng bây giờ là đầu hè, nắng lên. Vui, vui lắm!

"Ui cha ! Chi .. chi mà lạ rứa anh Hùng ?". Tuấn sững người lắp bắp hỏi.
"Có chi mà lạ". Tôi đáp , vẻ mặt tỉnh khô.
Sau giây phút sững sờ Tuấn bình tĩnh trở lại .. hớn hở liếc ngang liếc dọc. Mặt hắn làm cố ra vẻ bình tĩnh, đạo mạo, cứ như chẳng có gì lạ cả. Nhưng cứ nhìn con ngươi của hắn thì khắc biết. Lúc thì đảo nhanh sang trái, rồi lia sang phải. Bất chợt dừng lại, chăm chăm vào một điểm, lúc thì trên, lúc thì dưới. Mắt dại ra, mặt nghệt lại.

"Này ! Nhìn cái chi mà dữ rứa !" .
"Anh nói chi .. Anh Hùng ?". Tuấn giật mình hỏi .
"Tai điếc răng ? Tau bảo: nhìn chi thì nhìn cho kín đáo một chút !" .
"Nhìn cái chi mô đâu anh Hùng !" - Tuấn giả lả bào chữa rồi đánh trống lảng.
"Răng mà cảnh sát họ không làm chi hết rứa anh Hùng ?".
" Làm cái chi ?".
"Họ không cấm chi hết răng ?".
"Cấm cái chi ?".
Tôi chỉ cho Tuấn xem một anh chàng cảnh sát ung dung tản bộ, vẻ mặt tỉnh queo.
Ðến một cái ghế bên vệ đường, tôi bảo :
"Thôi ! đủ rồi ! Mình ngồi đây một chút cho nó .. hạ hỏa đi. Tau xem mi đi lom khom mà mắc cở quá !".
" Lom khom chi mô anh Hùng !".Tuấn lúng túng bào chữa.

Tôi cười . Tuấn cười. Hai đứa ngồi xuống ghế và thoải mái ngắm tiếp. Tuấn bình luận : "Trên vàng mà dưới nâu, chi lạ rứa ! hắn nhuộm hí anh Hùng ?".
"Không phải mô ! Nó rứa. Dưới khi mô cũng đậm màu hơn trên !”
Tôi trả lời , ra vẻ .. sành sỏi :
“Chừng mô dưới vàng trên đen mới là nhuộm".

Chẳng phải hỏi tôi cũng biết là Tuấn thấy "Vườn Anh" vui, vui lắm ! Một phen thỏa thích!
Núi đồi chập chùng, đủ kiểu.
Núi trẻ, núi già. Cái căng nẩy, cái nhăn thõng. Cái tròn, cái nhọn.
Cái hồng , cái thâm.
Cái mịn màng, cái lốm đốm tàn nhang, cái cháy nắng da tróc loang lở.
Những thảm cỏ khoe màu khoe sắc.
Cái vàng ươm, cái hung hung, cái nâu nâu , cái đen đen. Cái rậm rạp hoang dã. Cái lưa thưa tỉa tót.


Vườn Anh ! Vườn Anh ! Vườn địa đàng của ông Adam, bà Eva .. Ðức. Nơi đây người ta thoải mái, tự do hoàn toàn.
Muốn ăn mặc trịnh trọng dạo chơi ? Cứ việc ! Bitte schoen !
Muốn trăm phần trăm để từng ngóc ngách thịt da được vui hưởng nắng hè ? Cứ việc ! Bitte schoen ! Cứ việc ! Cứ việc ! Tự do, thoải mái. Chẳng ai để ý đến ai . Mà cũng chẳng ai động lòng trần tục như thằng Tuấn nhà tôi, đến từ Cali !

Ðến đây chắc bạn đọc đã phải sốt ruột hỏi:
Khổ lắm ! tả lòng vòng mãi ! Vậy chứ cái sự các ông các bà Ðức tô hô giữa công viên thành phố nào có liên quan gì đến cái yếm của các cụ bà nhà ta chứ ?
Xin trả lời: Có liên quan lắm chứ !
Bạn cáu , quát lên: Liên quan cái gì hả ? hả ?
Thì để từ từ đã nào ! Ðâu có đó ! Xin để tôi trình bày cho có lớp lang. Số là:

Từ bé tôi vẫn một lòng tin tưởng rằng dân tộc mình chính chuyên, đạo hạnh, kín đáo, nghiêm nghị ... lắm lắm ! Cứ thử so sánh với những dân tộc khác mà xem.

Ðền đài Ấn Ðộ đầy những tượng .. huê tình rực lửa.
Ðứng , nằm, ngồi, trồng cây chuối. Trước lại, sau tới. Trên xuống, dưới lên ..
Thế mà các ông bà chà và cứ vào đền trang nghiêm, trịnh trọng khấn vái tỉnh queo, cứ như những cảnh kia là cảnh .. thiền, thanh tao và thoát tục.
Ðền Nhật Bản đầy những của tròn tròn, dài dài. Cái bé như .. đòn gánh, cái lớn như cột nhà. Thế mà các cô các bà vẫn vào khấn vái, vuốt ve lấy hên. Mặt không hề biến sắc!


Thế mà, ngờ đâu, cái ảo tưởng trong sáng kia bỗng vỡ tan như bong bóng xà phòng, chỉ vì .. đọc bài "dải yếm trong văn học" của Ðặng Tiến trong Hợp Lưu số 22 !

Nếu chỉ đọc không thôi thì cũng chẳng sao, thì tôi đã còn giữ được lòng tin ngây thơ ấy. Ðằng này .. đằng này tôi chót dại, nghịch tinh thử dịch vài câu ca dao ra tiếng Pháp. Khi làm thế tôi chợt phát hiện ra rằng:

Khi cái gì đã đi vào văn hóa, đi vào nếp sống thì nó trở thành quen thuộc. Quen thuộc đến nỗi người ta không nghĩ đến mặt .. trần tục của nó nữa!

Nó thăng hoa ! Nó thanh tao ! Nó .. đẹp !

Tô hô trong nếp sống Ðức, huê tình trong văn hóa Ấn Ðộ, của kia trong niềm tin Nhật và .. cái yếm trong tâm hồn ta.

Ta té xỉu khi sang Ðức, Ấn .. thế mà họ cứ tỉnh queo !
Ngược lại ai giám quả quyết rằng họ không hết hồn khi đọc thơ văn ta ?
Không tin cứ dịch thử đi rồi sẽ biết !

Thử đọc xem câu hát đưa duyên.

Chàng dè dặt dò dẫm .. dụ dỗ:

Gần đây mà chẳng sang chơi
Ðể anh ngắt ngọn mồng tơi bắc cầu

Nàng mở đường

Mồng tơi chẳng bắc được cầu
Ðể em trải yếm bắc cầu anh sang

Trữ tình biết bao, đằm thắm biết bao. Lẳng lơ mà vẫn kín đáo. Tinh nghịch và gợi tình.

Yêu biết mấy là yêu !

Thế nhưng với số vốn .. tây bồi của tôi, học từ hồi trung học, tôi mất cả ngày, vỡ óc mà dịch như sau:

Ce n'est pas possible de construire le pont avec du .. salad !
Laisse moi le faire avec ..

avec .. avec ..
chết chưa ! cái yếm dịch ra sao nhỉ ?
avec .. avec

ma .. ma .. ma .. soutien gorge !

Ôi sỗ sàng !

Nhưng biết làm sao mà dịch cho thanh tao đây hở trời !

Ơ hay ! Mà vì sao lại sỗ sàng ? Tôi tự hỏi!

vì cái ..
yếm tây trắng trợn hơn yếm ta ? ( để tránh bị .. kiểm duyệt tôi tạm gọi cái sú chiêng là cái yếm tây ).

Rõ là đây không phải là lý do !

Này nhé : Nói về mặt công dụng thì cả hai đều dùng để nâng niu cái mà ta mến yêu.
Yêu ơi là yêu ! yêu đến phát rồ !
Vậy thì khác gì nhau cơ chứ ? Dịch như vậy chẳng là chính xác lắm sao ?

hay là vì cái ..
yếm tây .. nó… giật gân hơn cái yếm ta ?

Chưa hẳn ! Ngược lại là đằng khác. Này nhé:
Thứ nhất: cái yếm tây là để mặc trong, áo ngoài che khuất cả. Muốn thấy thì chàng và nàng phải đi khá xa trên con đường tình. Ðằng này .. đằng này các cụ bà ta thì cố tình kéo dài nó lên tới cổ. Khác nào là để khoe ra. Khác nào là như chọc tức. Ðiên mất đi được!

Lại còn đeo bùa cho .. bắt mắt

Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua
Năm thương cổ yếm đeo bùa

Ðeo bùa thì rõ là có .. ý đồ !
Ðể gợi ra cho chàng nó xa nói gần!

Ai lại yêu cái bùa, đẹp đẽ gì cơ chứ. Rõ là yêu cái yếm!
Mà .. mà ai lại yêu tấm vải ? Yêu gì .. gì cơ chứ ..

Thứ nhì: Cái khóa yếm tây lại cũng nằm trong áo, dễ gì rớ tới ! Còn đàng này .. đàng này các cụ bà ta lại buộc lỏng lẻo trên cổ. Không lỏng lẻo mà :

Lược trúc biếng cài trên mái tóc
Yếm đào trễ xuống dưới nương long
Ðôi gò bồng đảo hương còn ngậm
Một lạch đào nguyên suối chửa thông

Khi chàng đặt được tay trên cái gáy thon thả nuột nà của nàng thì .. thì chỉ một thoáng .. lỡ tay vô tình thì ...

Ôi ! Rõ ra rằng cái yếm của ta nó .. tội lỗi lắm. Chẳng tội lỗi mà:

Ba cô đi gạo lên chùa
Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư
Sư về sư ốm tương tư
Ốm lăn ốm lóc cho sư trọc đầu

Oan nghiệt ! Oan nghiệt !
Chẳng phải do tóc bỏ đuôi gà.
Chẳng phải do ăn nói mặn mà có duyên.
Mà do .. cái yếm!

Tội lỗi lắm ! Oan nghiệt lắm !
Thế mà người Việt ta cứ nói về cái .. “ấy” tỉnh bơ không chút.. ngượng miệng!
Thật là quá quắt !

Mà .. mà ngay ở chỗ trang nghiêm người ta cũng không chừa .. nói bậy!
Này nhé , cứ thử tưởng tượng:

Trong một buổi đại nhạc hội do các thầy tổ chức lấy quỹ xây chùa, cô ca sĩ mặc áo tứ thân, đung đưa đôi mắt, tình tứ kể

cùng thầy me em dậy

em vấn đầu soi gương
khăn nhỏ đuôi gà cao
em đeo giải yếm đào
quần lĩnh áo the mới

Cụ bà ngồi dưới mê mẩn đưa hồn về quá khứ. Cụ ông bồi hồi run run cầm lấy tay cụ bà. Bốn mắt đưa tình qua cặp kính lão, mơ màng nhớ chuyện "ngày đó chúng mình". Thượng tọa ngồi bên cảm động cười cười thông cảm.

Nhưng cô bé đi chùa Hương ơi !
Cô quá quắt lắm !
Cô lẳng lơ lắm !

Ai đời đi chùa mà khoe là.. em đeo cái .. nịt ngực đỏ!


Trời ơi !
Bạn không thấy .. bậy ư ? Thì cứ thử dịch sang tiếng Anh đi. Ðố ai giám hát trong nhà thờ. Kể cả Madonna!

Ôi ! Tội lỗi lắm!
Hóa ra các cụ bà nhà ta đều có khuynh hướng .. Thị Mầu . Mà ta cứ đinh ninh là Thị Kính! Thế có chết không?

Này nhé: Phàm đi chùa thì người ta phải mặc những mầu nhã mới phải. Mầu nâu , mầu đen hay mầu đà. Sặc sỡ lắm là màu vàng nhạt là quá lắm. Thế mà xem kìa: cái cô “đội gạo lên chùa” thì… "yếm thắm", còn cái cô bé đi chùa Hương thì.. "yếm đào".

Nghĩa là .. màu đỏ!

Ai chẳng biết màu đỏ là màu khiêu khích, màu .. giật gân ? Cứ thử dí nó trước mũi .. bò, có mà chạy không kịp !

Ôi ! Thế mới biết , ở nước Nam ta, đạt được cõi phúc thực khó lắm vậy thay !
Ôi ! Thế mới biết , dân nước Nam ta quả là .. hoang lắm! Nói .. bậy mà cứ ngỡ là kín đáo! Nói hoang mà cứ bảo là thanh tao !

Tất cả chẳng phải chỉ là do quen tai đấy sao?

Bạn có thể rủa tôi là đồ ngụy biện. Tục hóa văn chương. Phỉ báng văn hóa dân tộc .. vân vân và vân vân. Tôi xin chịu tội .. chịu tội . Nhưng với điều kiện: có ai đó dịch được những câu ca dao trên ra ngoại ngữ một cách thanh tao và phải cho sát nghĩa.
Cấm ăn gian ! theo kiểu gọi cái .. ấy là "le yem" , "the yem", “das yem” rồi chú thích dài giòng bằng những thuật ngữ dân tộc học rối rắm!

Tôi xin chịu tội . Tôi xin chịu tội. Tôi cầu mong được chịu tội. Ðể được đọc ca dao mà không .. ngượng miệng. Ðể được sống thanh thản trong niềm tin tưởng êm đềm: các cụ nhà ta chính chuyên lắm, chứ không phải

Lẳng lơ thì cũng chẳng mòn!
Chính chuyên cũng chẳng sơn son mà thờ


Ðoan Hùng
1998 , để nhớ những ngày sống bên Englischer Garten , Muenchen